Khai, Thị, Ngộ, Nhập 🙇

ĐẠO PHẬT

Khai, Thị, Ngộ, Nhập 🙇

Khai, Thị, Ngộ, Nhập

Phật và Tổ đã “Khai”, đã “Thị” , nay Tự ta ngộ, rồi Tự ta thâm nhập vào!

Tự cột, tự gỡ!

Tự mình sanh phiền não, tự mình phải giải mở.

Dùng Tánh, dùng Thức có khác

Kẻ biết nghe, khai thị mới có ích. Kẻ không biết nghe, khai thị cũng vô dụng.

Thật Sự có tánh nghe!

Nghe giảng khai thị, không luận là nghe nhiều hay nghe ít, mà là coi xem nghe vào hay không vào (tâm). Nghe vào tâm rồi thì phải biết áp dụng.

Có Lý có Sự!

Bạn nghe lời khai thị của Pháp Sư hay quá. Song hay là Pháp Sư hay (chứ không phải Bạn hay). Vẫn phải cần Bạn đem thực hành trong cuộc sống.

Chớ để Người chuyển!

Khi học Phật Pháp, bạn nghe Pháp Sư khai thị cho một câu thì tự mình phải làm sao giác ngộ, lãnh hội được câu ấy. Không phải cần nhiều lời. Khi lời nhiều thì các bạn vẫn còn bị xoay chuyển.

Có tàm có quý!

Nếu bạn có lỗi thì hãy tự thừa nhận, sám hối, phản tỉnh, sửa đổi tánh nết, hành vi.

Tâm mê, tâm vọng động là Như Thế đấy!

Cứ thường chấp trước thì dễ sinh phiền não. Bạn có phiền não, rồi lại ảnh hưởng, làm kẻ khác cũng bực bội, rồi cả đại chúng đều sinh loạn. Thế thì làm sao ‘thống lý đại chúng’ làm cho mọi người hoà hợp? Phải sửa mình, tề gia trước, rồi sau mới trị quốc, sửa người được.

Có chánh tâm và tà tâm

Kẻ có tánh thẳng thắn thì tuy lời nói không êm tai, không dễ nghe cho lắm, song bạn chớ cho là lời xấu ác. Có kẻ ăn nói hay ho lắm, song tâm thì không tốt gì cả. Do đó, bạn phải chú ý, phải hiểu suốt tâm lý nhân tình.

Tâm phàm tình!

Nhiều khi kẻ trực tâm lời nói không có ý xấu gì cả, song người nghe thì cong vạy, khúc mắc, xuyên tạc; thậm chí còn cho rằng anh ta suy nghĩ phức tạp lắm nữa!

Đừng phan duyên!

Ðừng nên nghe người bừa bãi. Ðừng nghe bên này nghe bên nọ rồi không biết ai đúng ai sai. Khi tâm bạn không tự làm chủ thì dễ thành tán loạn, dấy vọng tưởng, sinh phiền não.

Là Học làm Phật từ đây!

Nghe cũng phải biết cách: cần nghe Phật Pháp, chớ nghe chuyện thế tục. Nghe Phật Pháp thì được giải thoát, không còn ngã tướng, không còn cái ‘TÔI’. Nghe chuyện trần tục tức là có chuyện thị phi, phát sinh ra tướng ngã (có ‘tôi’, có ‘anh’; có ‘đúng’, có ‘sai’). Ðó là chủng tử xấu, về sau khó tẩy trừ.

Lộ trình tâm là do mình tạo

Lời nói đúng sự thật thì bạn mới nên nghe. Lời không đúng chân lý mà bạn nghe vào, thì có thể gieo ảnh hưởng xấu cho kẻ khác, mà tự mình phải gánh chịu quả báo.

Nghe 1, hiểu 10!

Kẻ biết nghe, thì chỉ một hai lời nói là y hiểu ngay; không cần phải kể lể rườm rà.

Căn tánh có sai khác!

Kẻ có căn cơ, thì bạn nói gì là y nghe ngay. Kẻ không có căn cơ thì khi nghe bạn nói, y liền tán dóc, lép nhép không ngừng.

Trở về với TỰ TÂM sẵn có!

Tự mình phải giác ngộ bản lai diện mục của mình. Nghe (giảng khai thị) chỉ là cảnh giới của Lục trần mà thôi. 🙏

PHẬT PHÁP TẠI GIA

 

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert.